登太華山·東峰
東峰不可極,乃知造化尊。屹然鼎彝峙,勢如虎豹蹲。
鬆氣望蔚藍,無人踐霜根。巨靈拓太古,高掌誰能捫。
晨光沒河漢,似有雲車痕。陰風折秋花,吹落洗頭盆。
蜷局念鄉國,久客傷精魂。且復望虞淵,散發晞朝暾。
dōng
東
fēng
峰
bù
不
kě
可
jí
極
,
nǎi
乃
zhī
知
zào
造
huà
化
zūn
尊
。
。
yì
屹
rán
然
dǐng
鼎
yí
彝
zhì
峙
,
shì
勢
rú
如
hǔ
虎
bào
豹
dūn
蹲
。
。
sōng
松
qì
氣
wàng
望
wèi
蔚
lán
藍
,
wú
無
rén
人
jiàn
踐
shuāng
霜
gēn
根
。
。
jù
巨
líng
靈
tuò
拓
tài
太
gǔ
古
,
gāo
高
zhǎng
掌
shuí
誰
néng
能
mén
捫
。
。
chén
晨
guāng
光
méi
沒
hé
河
hàn
漢
,
shì
似
yǒu
有
yún
雲
chē
車
hén
痕
。
。
yīn
陰
fēng
風
zhé
折
qiū
秋
huā
花
,
chuī
吹
luò
落
xǐ
洗
tóu
頭
pén
盆
。
。
quán
蜷
jú
局
niàn
念
xiāng
鄉
guó
國
,
jiǔ
久
kè
客
shāng
傷
jīng
精
hún
魂
。
。
qiě
且
fù
復
wàng
望
yú
虞
yuān
淵
,
sàn
散
fà
發
xī
晞
zhāo
朝
tūn
暾
。
。