登山亭

宋代 陸游
新得天台古澗藤,強扶衰疾蹋崚嶒。 登高臨遠雖多感,嘆老嗟卑卻未曾。 紙上是非難盡信,人間禍福有相乘。 早知等是枯魚肆,乞水何須望斗升。
xīn tiān tāi jiàn téng   qiáng shuāi líng céng  
dēng gāo lín yuǎn suī duō gǎn   tàn lǎo jiē bēi què wèi céng  
zhǐ shàng shì fēi nàn jǐn xìn   rén jiān huò yǒu xiāng chéng  
zǎo zhī děng shì   shuǐ wàng dòu shēng