登山

宋代 方岳
一番雨過長莓苔,乘興登臨倦眼開。 花落無聲春取去,社寒有信燕將來。 人間事已不啻足,海上翁今莫見猜。 負郭曾微耕雨處,自題詩句覓榿栽。
fān guò cháng méi tái   chéng xìng dēng lín juàn yǎn kāi  
huā luò shēng chūn   shè hán yǒu xìn yàn jiāng lái  
rén jiān shì chì   hǎi shàng wēng jīn jiàn cāi  
guō céng wēi gēng chù   shī 榿 zāi