登山

明代 李寄
今山天頗涼,南岡策吾杖。喬木布清蔭,飛泉傳靜響。 東風泛遙綠,草樹波泱泱。細鳥兼飛躍,遊戲長松上。 物性無大小,各自遂天壤。所幸早知機,不受世俗獎。 甘學逃學兒,見人縮其顙。青雲卷宿心,滄海結今想。 心事如江河,夏秋瀰瀾長。譬病語途人,誰知我痛癢。 有詩五百篇,自吟還自賞。
jīn shān tiān liáng   nán gāng zhàng qiáo qīng yīn   fēi quán chuán jìng xiǎng
dōng fēng fàn yáo   cǎo shù yāng yāng niǎo jiān fēi yuè   yóu cháng sōng shàng
xìng xiǎo   suì tiān rǎng suǒ xìng zǎo zhī   shòu shì jiǎng
gān xué táo xué ér   jiàn rén suō sǎng qīng yún juǎn 宿 xīn   cāng hǎi jié jīn xiǎng
xīn shì jiāng   xià qiū lán zhǎng bìng rén   shéi zhī tòng yǎng
yǒu shī bǎi piān   yín hái shǎng