登三山詩

南北朝 范雲
仄徑崩且危。 叢岩聳復垂。 石藤多卷節。 水樹繞蟠枝。 海中昔自重。 江上今如斯。
jìng bēng qiě wēi
cóng yán sǒng chuí
shí téng duō juǎn jié
shuǐ shù rào pán zhī
hǎi zhōng zhòng
jiāng shàng jīn