登寢浦寺樓用東坡橫翠閣詩韻

清代 李超瓊
西堤三三橫,東堤兩兩縱。層樓踞堤上,覽盡湖天容。 湖天莽青蒼,空闊疑無物。惟有白楊花,飛飛撲人額。 人生百年安可期,此湖往事誠堪悲。城郭人民一朝盡,過之使我攢雙眉。 綠波空自年年好,佛像也如人易老。桑田滄海不須哀,寧知水底非樓台。 鐘聲若解談天寶,便向湖心捉月來。
西 sān sān héng   dōng liǎng liǎng zòng céng lóu shàng   lǎn jǐn tiān róng
tiān mǎng qīng cāng   kōng kuò wéi yǒu bái yáng huā   fēi fēi rén é
rén shēng bǎi nián ān   wǎng shì chéng kān bēi chéng guō rén mín zhāo jǐn   guò zhī shǐ 使 zǎn shuāng méi
kōng nián nián hǎo   xiàng rén lǎo sāng tián cāng hǎi āi   níng zhī shuǐ fēi lóu tái
zhōng shēng ruò jiě tán tiān bǎo   biàn 便 xiàng xīn zhuō yuè lái