登清涼寺後西塞山亭四首 其三
山閣難禁宋玉悲,六朝遺恨滿殘碑。青山自擁蟠龍勢,玉樹空傳落燕詞。
寒節授衣傷老大,醉鄉隨鍾愧支離。歌筵舞妓非前代,文採風流又一時。
shān
山
gé
閣
nán
難
jìn
禁
sòng
宋
yù
玉
bēi
悲
,
liù
六
cháo
朝
yí
遺
hèn
恨
mǎn
滿
cán
殘
bēi
碑
qīng
。
shān
青
zì
山
yōng
自
pán
擁
lóng
蟠
shì
龍
yù
勢
,
shù
玉
kōng
樹
chuán
空
luò
傳
yàn
落
cí
燕
詞
。
hán
寒
jié
節
shòu
授
yī
衣
shāng
傷
lǎo
老
dà
大
,
zuì
醉
xiāng
鄉
suí
隨
zhōng
鍾
kuì
愧
zhī
支
lí
離
gē
。
yán
歌
wǔ
筵
jì
舞
fēi
妓
qián
非
dài
前
wén
代
,
cǎi
文
fēng
采
liú
風
yòu
流
yī
又
shí
一
時
。