登普滿塔

宋代 趙孟堅
海濱荒涼斗絕地,古寺窣堵標蒼旻。三面黃茅連巨浸,突立嵯峨超不群。 可憐前此無管領,欄干罩網蛛絲塵。相攜暇日足登覽,晝長正度南風薰。 冰盤朱李冷熨齒,雪絲細葛輕襯身。飲酣神王氣浩浩,半空笑語驚行人。 墨圓新磨紺於漆,大字題成泣鬼神。交酬錯勸互賓主,雅論諧談肺腑真。 觚稜掛月筵初散,歸從傳呼紛若雲。英游便可誇盛事,緇流勿訝吾來頻。
hǎi bīn huāng liáng dòu jué   biāo cāng mín sān miàn huáng máo lián jìn   cuó é chāo qún    
lián qián guǎn lǐng   lán gān zhào wǎng zhū chén xiāng xié xiá dēng lǎn zhòu   zhǎng zhèng nán fēng xūn    
bīng pán zhū lěng yùn chǐ   xuě qīng chèn shēn yǐn hān shén wáng hào hào bàn   kōng xiào jīng xíng rén    
yuán xīn gàn   chéng guǐ shén jiāo chóu cuò quàn bīn zhǔ   lùn xié tán fèi zhēn    
léng guà yuè yán chū sàn   guī cóng chuán fēn ruò yún yīng yóu biàn 便 kuā shèng shì   liú lái pín