登縹緲峰歌

宋代 王藻
我愛具區水,浩渺涵秋空。三萬六千頃,頃頃磨青銅。 復愛洞庭山,崒嵂摩蒼穹。七十有二峰,峰峰削芙蓉。 就中縹緲最雄長,如師有帥階有崇。朅來彳亍到絕頂,湖天空闊開雙瞳。 群山千百帖水面,飛青舞碧爭朝宗。銅官離墨遠鉤帶,五州七邑羅心胸。 天風蓬蓬雲腳亂,赤日西走江湖東。湖光日色兩滉瀁,水晶火齊交沖瀜。 平生奇觀有如此,坐覺五嶽生胸中。吁嗟人生百年本電速,學仙何必非英雄。 會當來此巢雲松,口吸沆瀣揮煙虹。夢入鱗堂見龍女,金支翠羽光熊熊。 江妃獻琛魚媵舞,龍頭瀉酒珊瑚鍾。更登天壇掃落葉,燒丹夜燭層霄紅。 丹成骨髓化青綠,謁帝竟入金華宮。身騎飛龍弄白日,俯視下界如蠛蠓。 乾坤八表恣遊戲,歷千萬世無終窮。君不見唐張碩漢毛公,其壽將與茲山同。
ài shuǐ   hào miǎo hán qiū kōng sān wàn liù qiān qǐng   qǐng qǐng qīng tóng
ài dòng tíng shān   cāng qióng shí yǒu èr fēng   fēng fēng xuē róng
jiù zhōng piāo miǎo zuì xióng zhǎng   shī yǒu shuài jiē yǒu chóng qiè lái chì chù dào jué dǐng   tiān kōng kuò kāi shuāng tóng
qún shān qiān bǎi tiē shuǐ miàn   fēi qīng zhēng cháo zōng tóng guān yuǎn gōu dài   zhōu luó xīn xiōng
tiān fēng péng péng yún jiǎo luàn   chì 西 zǒu jiāng dōng guāng liǎng huàng yàng   shuǐ jīng huǒ jiāo chōng róng
píng shēng guān yǒu   zuò jué yuè shēng xiōng zhōng jiē rén shēng bǎi nián běn diàn   xué xiān fēi yīng xióng
huì dāng lái cháo yún sōng   kǒu hàng xiè huī yān hóng mèng lín táng jiàn lóng   jīn zhī cuì guāng xióng xióng
jiāng fēi xiàn chēn yìng   lóng tóu xiè jiǔ shān zhōng gèng dēng tiān tán sǎo luò   shāo dān zhú céng xiāo hóng
dān chéng suǐ huà qīng   jìng jīn huá gōng shēn fēi lóng nòng bái   shì xià jiè miè měng
qián kūn biǎo yóu   qiān wàn shì zhōng qióng jūn jiàn táng zhāng shuò hàn máo gōng   shòu jiāng shān tóng