登縹緲峰二首 其二

明代 王世貞
風物清秋轉自佳,撫膺高眺渺無涯。千家射日魚鱗上,百舸穿雲雁字排。 天目障青遙入眥,角頭分翠近當懷。胥濤怒激非吾分,蠡汎逍遙興不乖。
fēng qīng qiū zhuǎn jiā   yīng gāo tiào miǎo qiān jiā shè lín shàng bǎi   chuān yún 穿 yàn pái    
tiān zhàng qīng yáo   jiǎo tóu fēn cuì jìn dāng huái tāo fēi fēn   fàn xiāo yáo xīng guāi