登南樓二首
人生安用若閒愁,得暇何妨且少休。
睡起徑須烹北苑,興來聊復上南樓。
公庭漸覺日無事,田裡仍逢歲有秋。
滿目江山還可樂,歸心已動不容留。
rén
人
shēng
生
ān
安
yòng
用
ruò
若
xián
閒
chóu
愁
,
dé
得
xiá
暇
hé
何
fáng
妨
qiě
且
shǎo
少
xiū
休
。
。
shuì
睡
qǐ
起
jìng
徑
xū
須
pēng
烹
běi
北
yuàn
苑
,
xīng
興
lái
來
liáo
聊
fù
復
shàng
上
nán
南
lóu
樓
。
。
gōng
公
tíng
庭
jiàn
漸
jué
覺
rì
日
wú
無
shì
事
,
tián
田
lǐ
里
réng
仍
féng
逢
suì
歲
yǒu
有
qiū
秋
。
。
mǎn
滿
mù
目
jiāng
江
shān
山
hái
還
kě
可
lè
樂
,
guī
歸
xīn
心
yǐ
已
dòng
動
bù
不
róng
容
liú
留
。
。