登名山篇

隋代 李巨仁
名山稱地鎮,千仞上凌霄。雲開金闕迥,霧起石樑遙。 翠微橫鳥路,珠澗入星橋。風急青溪晚,霞散赤城朝。 寓目幽棲地,駕言追綺季。 避世桃源士,忘情漆園吏。抽簪傲九辟,脫屣輕千駟。 沈冥負俗心,蕭灑凌雲意。蒼蒼聳極天,伏眺盡山川。 疊峰如積浪,分崖若斷煙。淺深聞度雨,輕重聽飛泉。 採藥逢三島,尋真值九仙。藏書凡幾代,看博已經年。 逝將追羽客,千載一來旋。
míng shān chēng zhèn   qiān rèn shàng líng xiāo yún kāi jīn què jiǒng   shí liáng yáo
cuì wēi héng niǎo   zhū jiàn xīng qiáo fēng qīng wǎn   xiá sàn chì chéng cháo
yōu   jià yán zhuī
shì táo yuán shì   wàng qíng yuán chōu zān ào jiǔ   tuō qīng qiān
shěn míng xīn   xiāo líng yún cāng cāng sǒng tiān   tiào jǐn shān chuān
dié fēng làng   fēn ruò duàn yān qiǎn shēn wén   qīng zhòng tīng fēi quán
cǎi yào féng sān dǎo   xún zhēn zhí jiǔ xiān cáng shū fán dài   kàn jīng nián
shì jiāng zhuī   qiān zǎi lái xuán