登冥山

宋代 陳師道
東山如覆盆,石塔仍數層。 昔人行樂處,時過名不稱。 秋風變草木,樵徑余薪蒸。 四顧一水間,不復知淄澠。 菰蒲萬世利,煙火千人罾。 平生登山腳,歲晚如不勝。 求田君勿問,撫髀吾何能。 飛鴻將目遠,秋水留心澄。 茲游豈不朽,作歌記吾曾。
dōng shān pén   shí réng shù céng  
rén xíng chù   shí guò míng chēng  
qiū fēng biàn cǎo   qiáo jìng xīn zhēng  
shuǐ jiān   zhī miǎn  
wàn shì   yān huǒ qiān rén zēng  
píng shēng dēng shān jiǎo   suì wǎn shèng  
qiú tián jūn wèn   néng  
fēi hóng jiāng yuǎn   qiū shuǐ liú xīn chéng  
yóu xiǔ   zuò céng