登面山亭

宋代 朱熹
新亭夙所聞,登眺遂茲日。極目但蒼茫,前瞻如有失。 煙鬟稍呈露,眾嶺方含郁。長嘯天風來,雲散空宇碧。
xīn tíng suǒ wén   dēng tiào suì dàn cāng máng   qián zhān yǒu shī
yān huán shāo chéng   zhòng lǐng fāng hán cháng xiào tiān fēng lái   yún sàn kōng