登幔亭峰
孤峰矗雲起,千仞何岧嶢。峰巔平若砥,滿地皆雲苗。
王子昔張帽,曾孫宴通宵。千人布瑤席,萬丈橫飛橋。
我來訪奇蹟,本為山雲邀。晴雲生杖底,咫尺通扶搖。
俯仰天地窄,鶴馭安能招。人間信可哀,曲罷風蕭蕭。
gū
孤
fēng
峰
chù
矗
yún
雲
qǐ
起
,
qiān
千
rèn
仞
hé
何
tiáo
岧
yáo
嶢
。
。
fēng
峰
diān
巔
píng
平
ruò
若
dǐ
砥
,
mǎn
滿
dì
地
jiē
皆
yún
雲
miáo
苗
。
。
wáng
王
zǐ
子
xī
昔
zhāng
張
mào
帽
,
zēng
曾
sūn
孫
yàn
宴
tōng
通
xiāo
宵
。
。
qiān
千
rén
人
bù
布
yáo
瑤
xí
席
,
wàn
萬
zhàng
丈
héng
橫
fēi
飛
qiáo
橋
。
。
wǒ
我
lái
來
fǎng
訪
qí
奇
jì
跡
,
běn
本
wéi
為
shān
山
yún
雲
yāo
邀
。
。
qíng
晴
yún
雲
shēng
生
zhàng
杖
dǐ
底
,
zhǐ
咫
chǐ
尺
tōng
通
fú
扶
yáo
搖
。
。
fǔ
俯
yǎng
仰
tiān
天
dì
地
zhǎi
窄
,
hè
鶴
yù
馭
ān
安
néng
能
zhāo
招
。
。
rén
人
jiān
間
xìn
信
kě
可
āi
哀
,
qū
曲
bà
罷
fēng
風
xiāo
蕭
xiāo
蕭
。
。