登樓

宋代 汪炎昶
木末孤蟬鳴不休,客子正倦還登樓。 斷虹閣盡芳草雨,孤雁點破南雲秋。 識頭笳聲撼落葉,渡口霞影搖輕舟。 浮生擾擾事無限,搔首坐看斜陽收。
chán míng xiū   zhèng juàn hái dēng lóu  
duàn hóng jǐn fāng cǎo   yàn diǎn nán yún qiū  
shí tóu jiā shēng hàn luò   kǒu xiá yǐng yáo qīng zhōu  
shēng rǎo rǎo shì xiàn   sāo shǒu zuò kàn xié yáng shōu