登樓

明代 文徵明
萬里新寒襲敝裘,故人何在獨登樓。江山搖落愁無際,鴻鵠哀鳴去有求。 北首長安雲日暮,西風淮海戍塵秋。誰懷杞國千年慮,目繞碧天空自流。
wàn xīn hán qiú   rén zài dēng lóu jiāng shān yáo luò chóu hóng   āi míng yǒu qiú    
běi shǒu cháng ān yún   西 fēng huái hǎi shù chén qiū shuí huái guó qiān nián   rào tiān kōng liú