登樓

宋代 陸游
從來好境遍人間,無奈勞生自欠閒。 江近時時吹白雨,樓高面面看青山。 歌聲哀怨傳三硤,行色淒涼帶百蠻。 流落愛君心未已,夢魂猶綴紫宸班。
cóng lái hǎo jìng biàn rén jiān   nài láo shēng qiàn xián  
jiāng jìn shí shí chuī bái   lóu gāo miàn miàn kàn qīng shān  
shēng āi yuàn chuán sān xiá   xíng liáng dài bǎi mán  
liú luò ài jūn xīn wèi   mèng hún yóu zhuì chén bān