燈籠

宋代 陸游
我年十六游名場,靈芝借榻棲僧廊。 鐘聲才定履聲集,弟子堂上分兩廂。 燈籠一樣薄臘紙,瑩如雲母含清光。 還家欲學竟未暇,歲月已似奔車忙。 書生白首故習在,顛倒簡牘紛朱黃。 短檠雖復作老伴,目力眩晃不可常。 平生所好忽入手,摩挲把挈喜欲狂。 蘭膏瀲灩支達旦,秋雨蕭瑟輸新涼。 討論廢忘正塗乙,遂欲盡發萬卷藏。 所嗟衰病終難勉,非復當年下五行。
nián shí liù yóu míng chǎng   líng zhī jiè sēng láng  
zhōng shēng cái dìng shēng   táng shàng fēn liǎng xiāng  
dēng lóng yàng báo zhǐ   yíng yún hán qīng guāng  
huán jiā xué jìng wèi xiá   suì yuè shì bēn chē máng  
shū shēng bái shǒu zài   diān dào jiǎn fēn zhū huáng  
duǎn qíng suī zuò lǎo bàn   xuàn huàng cháng  
píng shēng suǒ hǎo shǒu   qiè kuáng  
lán gāo liàn yàn zhī dàn   qiū xiāo shū xīn liáng  
tǎo lùn fèi wàng zhèng   suì jǐn wàn juàn cáng  
suǒ jiē shuāi bìng zhōng nán miǎn   fēi dāng nián xià xíng