登壟

唐代 高適
壟頭遠行客,壟上分流水。流水無盡期,行人未雲已。 淺才登一命,孤劍通萬里。豈不思故鄉,從來感知己。
lǒng tóu yuǎn xíng   lǒng shàng fēn liú shuǐ liú shuǐ jìn   xíng rén wèi yún
qiǎn cái dēng mìng   jiàn tōng wàn xiāng   cóng lái gǎn zhī