登屴崱峰宿湧泉寺得仍字

宋代 王稱
翠微白雲里,逢秋思一登。聳身躡雲壁,飛泉搖古藤。 洞豁海天際,坐見萬景澄。飲澗動群鹿,宴林逢真僧。 邀我宿化城,珠林懸古燈。寥寥片月上,悄悄天籟凝。 因悲向城市,塵發秋相仍。
cuì wēi bái yún   féng qiū dēng sǒng shēn niè yún   fēi quán yáo téng
dòng huō hǎi tiān   zuò jiàn wàn jǐng chéng yǐn jiàn dòng qún 鹿   yàn lín féng zhēn sēng
yāo 宿 huà chéng   zhū lín xuán dēng liáo liáo piàn yuè shàng   qiāo qiāo tiān lài níng
yīn bēi xiàng chéng shì   chén qiū xiāng réng