登陵陽雲山閣寄上吳尹

宋代 文同
雲山高閣倚危牆,晚意無窮在渺茫。 極望不知雲幾許,滿空惟見雁交相。 與誰把酒邀明月,獨自吟詩到夕陽。 因念平台有佳興,鄒生枚叟奉梁王。
yún shān gāo wēi qiáng   wǎn qióng zài miǎo máng  
wàng zhī yún   mǎn 滿 kōng wéi jiàn yàn jiāo xiāng  
shuí jiǔ yāo míng yuè   yín shī dào yáng  
yīn niàn píng tái yǒu jiā xīng   zōu shēng méi sǒu fèng liáng wáng