登凌歊台

唐代 許棠
平蕪望已極,況復倚凌歊.江截吳山斷,天臨楚澤遙。 雲帆高出樹,水市迥分橋。立久斜陽盡,無言似寂寥。
píng wàng   kuàng líng xiāo   . jiāng jié shān duàn   tiān lín chǔ yáo
yún fān gāo chū shù   shuǐ shì jiǒng fēn qiáo jiǔ xié yáng jǐn   yán shì liáo