登快哉亭

宋代 陳師道
城與清江曲,泉流亂石間。 夕陽初隱地,暮靄已依山。 度鳥欲何向,奔雲亦自閒。 登臨興不盡,稚子故須還。
chéng qīng jiāng   quán liú luàn shí jiān  
yáng chū yǐn   ǎi shān  
niǎo xiàng   bēn yún xián  
dēng lín xīng jìn   zhì hái