登君山

明代 李寄
乾坤晴日大,千里不曾迷。白練分江靜,青煙剪樹齊。 獨游全是興,偶影自無詆。世路容余窄,山中與鳥棲。
qián kūn qíng   qiān céng bái liàn fēn jiāng jìng qīng   yān jiǎn shù    
yóu quán shì xīng   ǒu yǐng shì róng zhǎi shān   zhōng niǎo