登洪雅明月樓與陳舜弼楊養源任道夫孫彥和探

宋代 馮時行
秋風吹征衣,我來亦何有。 長笑泉石間,邂逅得良友。 飛屐凌長煙,相與濯世垢。 淨宇閟寒藤,傑閣架層阜。 登臨意象寬,軒豁擬高厚。 江山來拱揖,似欲問安否。 岌岌環翠屏,蜿蜿托綠綬。 欣然為酬對,舉此一杯酒。 憩心自瑩瑩,領要語不莠。 浩歌激岩谷,郎暢孤月口。 晴窗鏡萬類,憂樂隨所偶。 向來事朱墨,伏案繭生肘。 鬱郁成底事,一腹負百丑。 及茲謝塵紱,未及休五柳。 暫與真賞愜,榮辱已芻狗。 況復老煙霞,循寄日雲久。 頗聞葛稚川,芝朮幻衰朽。 至今杖屨地,歷歷傳白叟。 欲往從之游,靜守一氣母。 丹成跨明月,咫尺上南斗。 頓首排天關,丐天解禍紐。 日落寒雁哀,雲歸暮晶黝。 此意竟何如,乾坤一搔首。
qiū fēng chuī zhēng   lái yǒu  
cháng xiào quán shí jiān   xiè hòu liáng yǒu  
fēi líng cháng yān   xiāng zhuó shì gòu  
jìng hán téng   jié jià céng  
dēng lín xiàng kuān   xuān huò gāo hòu  
jiāng shān lái gǒng   shì wèn ān fǒu  
huán cuì píng   wān wān tuō shòu  
xīn rán wèi chóu duì   bēi jiǔ  
xīn yíng yíng   lǐng yào yǒu  
hào yán   láng chàng yuè kǒu  
qíng chuāng jìng wàn lèi   yōu suí suǒ ǒu  
xiàng lái shì zhū   àn jiǎn shēng zhǒu  
chéng shì   bǎi chǒu  
xiè chén   wèi xiū liǔ  
zàn zhēn shǎng qiè   róng chú gǒu  
kuàng lǎo yān xiá   xún yún jiǔ  
wén zhì chuān   zhī zhú huàn shuāi xiǔ  
zhì jīn zhàng   chuán bái sǒu  
wǎng cóng zhī yóu   jìng shǒu  
dān chéng kuà míng yuè   zhǐ chǐ shàng nán dòu  
dùn shǒu pái tiān guān   gài tiān jiě huò niǔ  
luò hán yàn āi   yún guī jīng yǒu  
jìng   qián kūn sāo shǒu