登高詠菊盡(一作李山甫詩)

唐代 羅隱
籬畔霜前偶得存,苦教遲晚避蘭蓀。能銷造化幾多力, 不受陽和一點恩。生處豈容依玉砌,要時還許上金樽。 陶公沒後無知己,露滴幽叢見淚痕。
pàn shuāng qián ǒu cún   jiào chí wǎn lán sūn néng xiāo zào huà duō  
shòu yáng diǎn ēn shēng chù róng   yào shí hái shàng jīn zūn
táo gōng méi hòu zhī   yōu cóng jiàn lèi hén