登高丘而望遠

唐代 李白
登高丘而望遠海,六鰲骨已霜,三山流安在? 扶桑半摧折,白日沉光彩。銀台金闕如夢中, 秦皇漢武空相待。精衛費木石,黿鼉無所憑。 君不見驪山茂陵盡灰滅,牧羊之子來攀登。 盜賊劫寶玉,精靈竟何能。窮兵黷武今如此, 鼎湖飛龍安可乘?
dēng gāo qiū ér wàng yuǎn hǎi   liù áo shuāng   sān shān liú ān zài  
sāng bàn cuī shé   bái chén guāng cǎi yín tái jīn què mèng zhōng  
qín huáng hàn kōng xiāng dài jīng wèi fèi shí   yuán 黿 tuó suǒ píng
jūn jiàn shān mào líng jǐn huī miè   yáng zhī lái pān dēng
dào zéi jié bǎo   jīng líng jìng néng qióng bīng jīn  
dǐng fēi lóng ān chéng