登東城樓晚下樓作贈同游數子二首 其一

明代 李夢陽
登高散涼目,隤然日雲暮。逃暑良巳懨,戀景復延顧。 廣野起暝色,層闉合昏霧。眷言樓中客,共此城上步。 蚊蟲撲面游,蝙蝠時自度。二儀但莽莽,一氣黯回互。 晝夜本定理,明晦非難悟。日入各言息,鐘鳴復馳騖。 崷崒宋帝閣,突兀信陵墓。往似宿沙禽,來如綴花露。 徙倚千仞梯,長謠發悲愫。
dēng gāo sàn liáng   tuí rán yún táo shǔ liáng yān liàn   jǐng yán    
guǎng míng   céng yīn hūn juàn yán lóu zhōng gòng   chéng shàng    
wén chóng miàn yóu   biān shí èr dàn mǎng mǎng   àn huí    
zhòu běn dìng   míng huì fēi nàn yán zhōng   míng chí    
qiú sòng   xìn líng wǎng shì shā 宿 qín lái   zhuì huā    
qiān rèn   zhǎng yáo bēi