登東寶山僧舍

宋代 徐照
捫蘿上才絕,移舟泊前灘。 火雲滿行路,剝啄敲柴關。 脫裳掛木杪,喘汗如漿翻。 主人喜客來,笑話生春溫。 袒裼不我責,我息方已安。 自拾落地薪,煮茗當杯盤。 臥石平如床,上有樹影繁。 清風吹骨毛,蟄熱鄙炎官。 佳禽不自匿,靜處故相喧。 竟日忘渴飢,山水秀堪餐。 挽卻世上心,世上多憂煩。
mén luó shàng cái jué   zhōu qián tān
huǒ yún mǎn 滿 xíng   zhuó qiāo chái guān
tuō shang guà miǎo   chuǎn hàn jiāng 漿 fān
zhǔ rén lái   xiào hua shēng chūn wēn
tǎn   fāng ān
shí luò xīn   zhǔ míng dāng bēi pán
shí píng chuáng   shàng yǒu shù yǐng fán
qīng fēng chuī máo   zhé yán guān
jiā qín   jìng chǔ xiāng xuān
jìng wàng   shān shuǐ xiù kān cān
wǎn què shì shàng xīn   shì shàng duō yōu fán