登慈雲閣示齡叟月嶠

宋代 陳著
人間何處無春風,春風好處山林中。 我與齡叟心事通。去年雪外來共松爐紅, 梅花窗下今日還相逢。鏗然者誰敲竹筇, 吾友月嶠勤相從。拍手一笑意氣同, 各饌所有留從容。叢盤簇豆異味重, 傾壺倒榼新篘濃。瀹我以茶鼎之芳茸, 戰我以詩筆之銛鋒。浮生誰能百歲終, 世變翕忽雲飛空。烏輪無情已下舂, 白鳥翩翩投前峰。歸興浩浩舞而東, 醉中無語可謝兩主翁。
rén jiān chǔ chūn fēng   chūn fēng hǎo chù shān lín zhōng  
líng sǒu xīn shì tōng nián xuě wài lái gòng sōng hóng    
méi huā chuāng xià jīn hái xiāng féng kēng rán zhě shuí qiāo zhú qióng    
yǒu yuè jiào qín xiāng cóng pāi shǒu xiào tóng    
zhuàn suǒ yǒu liú cóng róng cóng pán dòu wèi zhòng    
qīng dào xīn chōu nóng yuè chá dǐng zhī fāng rōng    
zhàn shī zhī xiān fēng shēng shuí néng bǎi suì zhōng    
shì biàn yún fēi kōng lún qíng xià chōng    
bái niǎo piān piān tóu qián fēng guī xīng hào hào ér dōng    
zuì zhōng xiè liǎng zhǔ wēng