鄧成彥以寒字韻長句來次韻答之

宋代 李綱
蓬萊東隔滄溟寬,我欲游之恨無翰。崆峒西峙冰雪積,崛起萬仞良難攀。 不如隨寓忻所愜,放逐愛此沙陽山。蒼松拂雲雨溜溜,古澗鑿石泉潺潺。 遠峰三疊碧瑪瑙,脩竹個個青琅玕。煙霞縹緲巧妝綴,極目秀色如可餐。 就中此亭更幽絕,泠然爽氣洗我肝。命名題字聊一戲,坐覺景物增清寒。 子為勝游真得侶,纖月正掛青雲端。詩篇雕琢愁肺腎,筆力漸闊生波瀾。 當觀佳致本來有,拈出便作一倍看。百壺何必事狂飲,一斗自足資幽歡。 夜乘小艇鼓歸棹,平溪十里初不關。更須風露稍淒冷,相約同自亭中還。
péng lái dōng cāng míng kuān   yóu zhī hèn hàn kōng tóng zhì 西 bīng xuě jué   wàn rèn liáng nán pān    
suí xīn suǒ qiè   fàng zhú ài shā yáng shān cāng sōng yún liū liū   jiàn záo shí quán chán chán    
yuǎn fēng sān dié nǎo   xiū zhú qīng láng gān yān xiá piāo miǎo qiǎo zhuāng zhuì   xiù cān    
jiù zhōng tíng gèng yōu jué   líng rán shuǎng gān mìng míng liáo zuò   jué jǐng zēng qīng hán    
zi wèi shèng yóu zhēn   xiān yuè zhèng guà qīng yún duān shī piān diāo zhuó chóu fèi shèn   jiàn kuò shēng lán    
dāng guān jiā zhì běn lái yǒu   niān chū biàn 便 zuò bèi kàn bǎi shì kuáng yǐn   dòu yōu huān    
chéng xiǎo tǐng guī zhào   píng shí chū guān gèng fēng shāo lěng xiāng   yuē tóng tíng zhōng hái