登攙雲亭和工部兄韻
危亭聳山巔,縈紆一徑穿。林深將蔽日,濤怒欲浮天。
江北迷堤樹,淮南起餉煙。結庵容寄傲,從此息攀緣。
wēi
危
tíng
亭
sǒng
聳
shān
山
diān
巔
,
yíng
縈
yū
紆
yī
一
jìng
徑
chuān
穿
lín
。
shēn
林
jiāng
深
bì
將
rì
蔽
tāo
日
,
nù
濤
yù
怒
fú
欲
tiān
浮
天
。
jiāng
江
běi
北
mí
迷
dī
堤
shù
樹
,
huái
淮
nán
南
qǐ
起
xiǎng
餉
yān
煙
jié
。
ān
結
róng
庵
jì
容
ào
寄
cóng
傲
,
cǐ
從
xī
此
pān
息
yuán
攀
緣
。