燈草

元代 薩都剌
天涯何處無青青,王孫去後䕷蕪深。瑤田手種綠玉發,道是無情卻有心。 此心未明人未識,金篦剖腹森如戟。撮將一縷玉蟲兒,散作萬家紅粟粒。 侯門珠網百面霞,秦樓玉樹雙頭花。慧燈莫與群迷染,正性何愁欲鏡遮。 韓堂風露光微顫,萬古聖賢對面面。但勤挑剔不憚勞,萬炬金蓮紅藥院。
tiān chǔ qīng qīng   wáng sūn hòu shēn yáo tián shǒu zhǒng   dào shì qíng què yǒu xīn
xīn wèi míng rén wèi shí   jīn pōu sēn cuō jiāng chóng er   sàn zuò wàn jiā hóng
hóu mén zhū wǎng bǎi miàn xiá   qín lóu shù shuāng tóu huā huì dēng qún rǎn   zhèng xìng chóu jìng zhē
hán táng fēng guāng wēi chàn   wàn shèng xián duì miàn miàn dàn qín tiāo dàn láo   wàn jīn lián hóng yào yuàn