登白雲山

唐代 劉璉
白雲山上樹層層,萬里秋空入眼明。我著芒鞋看畫壁,山僧相見不知名。
bái yún shān shàng shù céng céng   wàn qiū kōng yǎn míng zhù máng xié kàn huà   shān sēng xiāng jiàn zhī míng