得李四宗易書

宋代 范仲淹
秋風海上憶神交,江外書來慰寂寥。 松柏舊心當化石,塤篪新韻似聞韶。 須期管鮑垂千古,不學張陳負一朝。 三復荊州無限意,王孫芳草路遙遙。
qiū fēng hǎi shàng shén jiāo   jiāng wài shū lái wèi liáo
sōng bǎi jiù xīn dāng huà shí   xūn chí xīn yùn shì wén sháo
guǎn bào chuí qiān   xué zhāng chén zhāo
sān jīng zhōu xiàn   wáng sūn fāng cǎo yáo yáo