得蓮子

宋代 趙文
休休得一閒,杯酒聊從容。 晚涼過池亭,受用水上風。 默存即實境,身在蓮花中。 何況青青盤,磊落堆蓮蓬。 乍休吟風蟬,又起聒夜蟲。 乃知天機動,袞袞無終窮。 如何二三子,不肯勤其躬。 無已思太康,明當勵新功。
xiū xiū de xián   bēi jiǔ liáo cóng róng  
wǎn liáng guò chí tíng   shòu yòng shuǐ shàng fēng  
cún shí jìng   shēn zài lián huā zhōng  
kuàng qīng qīng pán   lěi luò duī lián péng  
zhà xiū yín fēng chán   yòu guā chóng  
nǎi zhī tiān dòng   gǔn gǔn zhōng qióng  
èr sān   kěn qín gōng  
tài kāng   míng dāng xīn gōng