得樂謝竹溪一首

宋代 劉克莊
不覺昏眵過十旬,謁之先聖禱之神。 室生虛白稀來客,驛致空青累故人。 病尚研尋書外意,耄猶貪愛夢中身。 從前計孛俱辭去,獻歲明朝已發春。
jué hūn chī guò shí xún   zhī xiān shèng dǎo zhī shén
shì shēng bái lái   zhì kōng qīng lèi rén
bìng shàng yán xún shū wài   mào yóu tān ài mèng zhōng shēn
cóng qián bèi   xiàn suì míng cháo chūn