答張諲劉方平兼呈賀蘭廣

唐代 皇甫冉
野性難馴狎,荒郊自閉門。心閒同海鳥,日夕戀山村。 屢枉瓊瑤贈,如今道術存。遠峰時振策,春雨耐香源。 復有故人在,寧聞廬鵲喧。青青草色綠,終是待王孫。
xìng nán xùn xiá   huāng jiāo mén xīn xián tóng hǎi niǎo   liàn shān cūn
wǎng qióng yáo zèng   jīn dào shù cún yuǎn fēng shí zhèn   chūn nài xiāng yuán
yǒu rén zài   níng wén què xuān qīng qīng cǎo   zhōng shì dài wáng sūn