答張秀才問疾

明代 李攀龍
青陽盪積晦,素雪亦云熙。仲月陶嘉樹,閒庭曖流滋。 微風中夜興,清光動遙帷。殘燈出四壁,鐘鼓一何痴。 閉關抵百役,內熱耿於罹。養痾終年歲,人生能幾時。 服散代晨餐,匕箸厭相持。哲夫秉大觀,一往不復疑。 所愧乏明德,盈縮無常期。
qīng yáng dàng huì   xuě yún zhòng yuè táo jiā shù   xián tíng ài liú
wēi fēng zhōng xīng   qīng guāng dòng yáo wéi cán dēng chū   zhōng chī
guān bǎi   nèi gěng yǎng zhōng nián suì   rén shēng néng shí
sàn dài chén cān   zhù yàn xiāng chí zhé bǐng guān   wǎng
suǒ kuì míng   yíng suō cháng