大雲寺贊公房四首

唐代 杜甫
心在水精域,衣沾春雨時。洞門盡徐步,深院果幽期。 到扉開復閉,撞鐘齋及茲。醍醐長發性,飲食過扶衰。 把臂有多日,開懷無愧辭。黃鸝度結構,紫鴿下罘罳. 愚意會所適,花邊行自遲。湯休起我病,微笑索題詩。 細軟青絲履,光明白氎巾。深藏供老宿,取用及吾身。 自顧轉無趣,交情何尚新。道林才不世,惠遠德過人。 雨瀉暮檐竹,風吹青井芹。天陰對圖畫,最覺潤龍鱗。 燈影照無睡,心清聞妙香。夜深殿突兀,風動金鋃鐺。 天黑閉春院,地清棲暗芳。玉繩回斷絕,鐵鳳森翱翔。 梵放時出寺,鍾殘仍殷床。明朝在沃野,苦見塵沙黃。 童兒汲井華,慣捷瓶上手。沾灑不濡地,掃除似無帚。 明霞爛復閣,霽霧搴高牖。側塞被徑花,飄颻委墀柳。 艱難世事迫,隱遁佳期後。晤語契深心,那能總箝口。 奉辭還杖策,暫別終回首。泱泱泥污人,聽聽國多狗。 既未免羈絆,時來憩奔走。近公如白雪,執熱煩何有。
xīn zài shuǐ jīng   zhān chūn shí dòng mén jǐn   shēn yuàn guǒ yōu
dào fēi kāi   zhuàng zhōng zhāi cháng xìng   yǐn shí guò shuāi
yǒu duō   kāi huái kuì huáng jié gòu   鴿 xià   .
huì suǒ shì   huā biān xíng chí tāng xiū bìng   wēi xiào suǒ shī
ruǎn qīng   guāng míng bai dié jīn shēn cáng gōng lǎo 宿   yòng shēn
zhuǎn   jiāo qing shàng xīn dào lín cái bu shi   huì yuǎn guò rén
xiè yán zhú   fēng chuī qīng jǐng qín tiān yīn duì huà   zuì jué rùn lóng lín
dēng yǐng zhào shuì   xīn qīng wén miào xiāng shēn diàn 殿   fēng dòng jīn láng dāng
tiān hēi chūn yuàn   qīng àn fāng shéng huí duàn jué   tiě fèng sēn áo xiáng
fàn fàng shí chū   zhōng cán réng yīn chuáng míng cháo zài   jiàn chén shā huáng
tóng ér jǐng huá   guàn jié píng shàng shǒu zhān   sǎo chú shì zhǒu
míng xiá làn   qiān gāo yǒu sāi bèi jìng huā   piāo yáo wěi chí liǔ
jiān nán shì shì   yǐn dùn jiā hòu shēn xīn   néng zǒng qián kǒu
fèng hái zhàng   zàn bié zhōng huí shǒu yāng yāng rén   tīng tīng guó duō gǒu
wèi miǎn bàn   shí lái bēn zǒu jìn gōng bái xuě   zhí fán yǒu