答俞校書冬夜

唐代 皎然
夜閒禪用精,空界亦清迥。子真仙曹吏,好我如宗炳。 一宿覿幽勝,形清煩慮屏。新聲殊激楚,麗句同歌郢。 遺此感予懷,沈吟忘夕永。月彩散瑤碧,示君禪中境。 真思在杳冥,浮念寄形影。遙得四明心,何須蹈岑嶺。 詩情聊作用,空性惟寂靜。若許林下期,看君辭簿領。
xián chán yòng jīng   kōng jiè qīng jiǒng zhēn xiān cáo   hǎo zōng bǐng
xiǔ 宿 覿 yōu shèng   xíng qīng fán píng xīn shēng shū chǔ   tóng yǐng
gǎn huái   shěn yín wàng yǒng yuè cǎi sàn yáo   shì jūn chán zhōng jìng
zhēn zài yǎo míng   niàn xíng yǐng yáo míng xīn   dǎo cén lǐng
shī qíng liáo zuò yòng   kōng xìng wéi jìng ruò lín xià   kàn jūn 簿 lǐng