大雨

宋代 李之儀
向晚雲驟合,雨點如車輪。入夜勢轉暴,對面語不聞。 初疑坤軸裂,漸覺河海翻。傾注恣豪放,溝瀆莫吐吞。 平地忽五尺,呼叫均四鄰。下堰上輒隙,東塞西遽奔。 一身應百給,坐臥不得申。旦自秉鍤刀,彳亍意已昏。 念茲嗷嗷農,拱手過一春。入夏又將半,寸苗無宿根。 祈禱備眾伎,杳杳天九閽。飢殍漫狼藉,極目無煙村。 及此滂沛澤,一洗瘡痍痕。勞我敢有詞,故喜氣已溫。 置酒會賓客,耕輟翁語孫。爾年非可期,我責亦粗伸。 欲赴固踴躍,感慨扃重門。
xiàng wǎn yún zhòu   diǎn chē lún shì zhuǎn bào duì   miàn wén    
chū kūn zhóu liè   jiàn jué hǎi fān qīng zhù háo fàng gōu   tūn    
píng chǐ   jiào jūn lín xià yàn shàng zhé dōng   sāi 西 bēn    
shēn yīng bǎi gěi   zuò shēn dàn bǐng chā dāo chì   chù hūn    
niàn áo áo nóng   gǒng shǒu guò chūn xià yòu jiāng bàn cùn   miáo gēn 宿    
dǎo bèi zhòng   yǎo yǎo tiān jiǔ hūn piǎo màn láng   yān cūn    
pāng pèi   chuāng hén láo gǎn yǒu   wēn    
zhì jiǔ huì bīn   gēng chuò wēng sūn ěr nián fēi   shēn    
yǒng yuè   gǎn kǎi jiōng chóng mén