大雨

明代 釋函可
去年秋潦淼茫茫,魚鱉沙蟲登我床。瑤宮巨室皆漂沒,何況流民茆札房。 死者橫流生者泣,千口僅留不得食。努力高山挖草根,至今面帶黃泥色。 眼看麥短黍差長,雖未入口心有望。上帝豈憂溝壑剩,其雨其雨乃復狂。 翻盤沉灶不肯止,庭戶無光天重翳。誰能拔劍斬頑雲,捧出日輪頭上置。 流民流民奈若何,生世坎壈何其多。兵革遺餘鄉國絕,又見遼海鼓風波。 老僧德薄命更鄙,偃臥若遭毒龍戲。夜半滾滾浮枕頭,不知是淚還是雨。
nián qiū liáo miǎo máng máng   biē shā chóng dēng chuáng yáo gōng shì jiē piāo méi   kuàng liú mín máo zhá fáng
zhě héng liú shēng zhě   qiān kǒu jǐn liú shí gāo shān cǎo gēn   zhì jīn miàn dài huáng
yǎn kàn mài duǎn shǔ chà zhǎng   suī wèi kǒu xīn yǒu wàng shàng yōu gōu shèng   nǎi kuáng
fān pán chén zào kěn zhǐ   tíng guāng tiān zhòng shuí néng jiàn zhǎn wán yún   pěng chū lún tóu shàng zhì
liú mín liú mín nài ruò   shēng shì kǎn lǎn duō bīng xiāng guó jué   yòu jiàn liáo hǎi fēng
lǎo sēng mìng gèng   yǎn ruò zāo lóng bàn gǔn gǔn zhěn tou   zhī shì lèi hái shì