答野渡墊賓並其子和篇

宋代 衛宗武
唐人尚五言,秀句推柳塘。 復有善鳴者,雞鳴傳遠商。 氏名幾百載,郁若蘭芷香。 詩來破余者,如挹風露涼。 芬敷富辭藻,鮮碧逾叢篁。 鋪張几案間,蔚為前修光。 讀之律呂諧,擊拊鳥聲鏘。 可鷺翰林白,未遜太史黃。 東屏斯文主,書傳撐滿腸。 固宜蘇門客,而有晁與張。 豈但如昔人,風雅能補亡。 胸中千萬篇,浩若五穀穰。 況復有小坡,氣習遺膏粱。 書林惟日涉,藝圃無時荒。 內有芳潤融,外蔑聲色戕。 篇章雖後至,岩菊擅晚芳。 又類秋芙蕖,水鏡臨夕陽。 顧惟糠秕揚,凜負荊棘芒。 嘆予以詩隱,貨藥猶韓康。 何進天朗清,共泛蘭亭觴。
táng rén shàng yán   xiù tuī liǔ táng  
yǒu shàn míng zhě   míng chuán yuǎn shāng  
shì míng bǎi zǎi   ruò lán zhǐ xiāng  
shī lái zhě   fēng liáng  
fēn zǎo   xiān cóng huáng  
zhāng àn jiān   wèi wéi qián xiū guāng  
zhī xié   niǎo shēng qiāng  
hàn lín bái   wèi xùn tài shǐ huáng  
dōng píng wén zhǔ   shū chuán chēng mǎn 滿 cháng  
mén   ér yǒu cháo zhāng  
dàn rén   fēng néng wáng  
xiōng zhōng qiān wàn piān   hào ruò ráng  
kuàng yǒu xiǎo   gāo liáng  
shū lín wéi shè   shí huāng  
nèi yǒu fāng rùn róng   wài miè shēng qiāng  
piān zhāng suī hòu zhì   yán shàn wǎn fāng  
yòu lèi qiū   shuǐ jìng lín yáng  
wéi kāng yáng   lǐn jīng máng  
tàn shī yǐn   huò yào yóu hán kāng  
jìn tiān lǎng qīng   gòng fàn lán tíng shāng