答楊世子詩

隋代 孫萬壽
太華五千仞,長河九萬里。山川每蘊玉,人物多君子。 丞相朝所宗,太尉國之紀。若人惟傑出,濟世承餘祉。 趨庭遵教義,博物兼文史。奇聲振宛洛,雅論窮名理。 伊余苦疲病,寂寞罕賓游。不言驅駟馬,於焉訪一丘。 縞紵始雲贈,膠漆乃相投。優枕空長想,驂蹇遂無由。 忽此承來翰,華藻殊輝煥。雖則濫吹噓,可以蠲憂嘆。 懷袖終不滅,掌握方留玩。和風初應律,山鶯已復新。 芳菲徒自好,節物不關人。勞歌雖有曲,無以報陽春。
tài huá qiān rèn   cháng jiǔ wàn shān chuān měi yùn rén   duō jūn zi    
chéng xiàng cháo suǒ zōng   tài wèi guó zhī ruò rén wéi jié chū   shì chéng zhǐ    
tíng zūn jiào   jiān wén shǐ shēng zhèn wǎn luò   lùn qióng míng    
bìng   hǎn bīn yóu yán   yān fǎng qiū    
gǎo zhù shǐ yún zèng   jiāo nǎi xiāng tóu yōu zhěn kōng cháng xiǎng cān   jiǎn suì yóu    
chéng lái hàn   huá zǎo shū huī huàn suī làn chuī   juān yōu tàn    
huái xiù zhōng miè   zhǎng fāng liú wán fēng chū yìng shān   yīng xīn    
fāng fēi hào   jié guān rén láo suī yǒu   bào yáng chūn