答徐無逸秀才寄示新文

宋代 劉敞
金華神仙境,山川天下無。之子復清發,自與常人殊。 問學當世賢,不違智如愚。歸來守桑梓,寂寞安故廬。 此風足蠣俗,有以光吾儒。如何臥空谷,自樂詩與書。 我辱廷中臣,一麾寄江湖。薦賢力不足,相望空長吁。
jīn huá shén xiān jìng   shān chuān tiān xià zhī qīng   cháng rén shū    
wèn xué dāng shì xián   wéi zhì guī lái shǒu sāng   ān    
fēng   yǒu guāng kōng   shī shū    
tíng zhōng chén   huī jiāng jiàn xián xiāng   wàng kōng cháng