大雪自夜至旦欲午始晴

宋代 陸游
薄暮雪雲低,清宵氣慘淒。 方聽打窗急,已報與階齊。 疏箔穿飛蝶,空庭聚戲猊。 新晴思訪客,愁絕滿城泥。
xuě yún   qīng xiāo cǎn  
fāng tīng chuāng   bào jiē  
shū chuān 穿 fēi dié   kōng tíng  
xīn qíng fǎng   chóu jué mǎn 滿 chéng