大雪不出寄陽翟寧陵

宋代 呂本中
簿書終歲忙,風雪一日靜。閉門近殘火,稍覺諸事勝。 平生汗漫遊,已負麋鹿性。微官不能歸,但見日月競。 老人去已遠,我行復未定。訓言實在耳,無因問溫凊。 歸心止陽翟,悲夢識新鄭。大女痴無比,有語多未聽。 小女索乳啼,不與窮屋稱。想喚添丁來,與汝相和應。 低頭坐兒曹,氣血安得盛。非無車馬心,未忍求捷徑。 顧自阻饑寒,疇能免譏評。諸郎何時逢,相作玉樹映。 文章有活法,得與前古並。默念智與成,猶能愈吾病。
簿 shū zhōng suì máng   fēng xuě jìng mén jìn cán huǒ shāo   jué zhū shì shèng    
píng shēng hàn màn yóu   鹿 xìng wēi guān néng guī dàn   jiàn yuè jìng    
lǎo rén yuǎn   xíng wèi dìng xùn yán shí zài ěr   yīn wèn wēn qìng    
guī xīn zhǐ yáng   bēi mèng shí xīn zhèng chī yǒu   duō wèi tīng    
xiǎo suǒ   qióng chēng xiǎng huàn tiān dīng lái   xiāng yìng    
tóu zuò ér cáo   xuè ān shèng fēi chē xīn wèi   rěn qiú jié jìng    
hán   chóu néng miǎn píng zhū láng shí féng xiāng   zuò shù yìng    
wén zhāng yǒu huó   qián bìng niàn zhì chéng yóu   néng bìng