荅希宋侍御雨中見懷

明代 康海
空堂雷雨送微寒,愛汝蕭蕭竹萬竿。安得雲霄乘羽翼,一過台榭重遊觀。 園英帶濕皆凝碧,牆杮須秋始放丹。我已炎蒸愁作客,君應迤邐卜新歡。
kōng táng léi sòng wēi hán   ài xiāo xiāo zhú wàn gān 竿 ān yún xiāo chéng   guò tái xiè zhòng yóu guān    
yuán yīng dài shī jiē níng   qiáng fèi qiū shǐ fàng dān yán zhēng chóu zuò jūn   yīng bo xīn huān